Gửi Mục sư: “Hãy Giữ Chính Mình”

Oneway.vn - Trong những năm đầu quản nhiệm Hội thánh, tôi thường hỏi các tín đồ lâu năm về những vị mục sư trước tôi.

Tôi hy vọng sẽ học hỏi được thêm cho chức vụ của mình. Tôi muốn khám phá ra điều mà các tín đồ đánh giá cao ở một mục sư.

Theo thời gian, tôi nhận ra một khuôn mẫu. Bất cứ ai tôi hỏi về vị mục sư trước cũng luôn lặp lại cùng một câu nói: "Mục sư ấy là một người chăn tốt lành." Cuối cùng, tôi hiểu được một điều: Bằng cách nhấn mạnh điểm mạnh của mục sư (chăn bầy), họ cũng luôn nói về điểm yếu của ông (rao giảng).

Không biết mục sư ấy có biết hội chúng nghĩ gì về ông không. Nhưng đây là một câu hỏi quan trọng hơn: ông có nên biết không? Việc mục sư nhận thức được điểm mạnh và điểm yếu của mình quan trọng như thế nào?

Một mục sư tốt sẽ biết mình giỏi ở điểm nào và cần phát triển thêm ở đâu. Dưới đây là bốn lý do mà mục sư cần học cách tự nhận thức về chính mình:

1. Để tôn vinh Đức Chúa Trời

Gia-cơ cho biết “mọi ân điển tốt lành cùng sự ban cho trọn vẹn đều đến từ nơi cao” (1:17). Những thế mạnh của bạn cũng vậy, Đức Chúa Trời không chỉ tạo ra bạn mà còn ban cho bạn vô số ân tứ thiêng liêng. Nếu bạn là người kiên nhẫn vượt trội, bạn sẽ làm tốt hơn trong việc chuẩn bị bài giảng. Nếu bạn là người vui mừng, bạn sẽ giảng bài giảng với lòng sốt sắng hơn. Những kỹ năng này cuối cùng đều là ân tứ Chúa ban.

Do đó, bạn không nên tự hào khi biết điểm mạnh của mình. Đừng kiêu ngạo khi biết bạn xuất sắc ở đâu. Rốt cuộc, Đức Chúa Trời là Đấng ban tặng, và Ngài đáng nhận được mọi sự ngợi khen. Càng biết rõ mình mạnh nhất ở đâu, bạn càng có thể mang lại cho Ngài vinh quang. 

Điều này cũng tương tự với những điểm yếu của bạn. Phao-lô học cách khoe mình về những yếu đuối của ông (2 Cô-rinh-tô 12: 9). Càng hiểu rõ về cách Chúa sử dụng cả những khuyết điểm của mình, Phao-lô càng tôn cao quyền năng tuyệt vời của Đấng Christ trong cuộc đời ông.

2. Điểm mạnh và điểm yếu không bất biến

Khi nhìn ra điểm yếu của mình, bạn dễ lắm cảm thấy nản lòng. “Tôi là một nhà thuyết giáo tệ hại. Tôi khuyên nhưng không ai thay đổi. Tôi không thể sắp xếp gọn gàng một ngăn kéo bàn, chứ nói chi đến một Hội thánh”. Bạn cũng dễ lắm kiêu ngạo khi nhìn ra điểm mạnh của mình. “Tôi là người hướng ngoại, vì vậy việc truyền giáo thật dễ dàng với tôi. Tôi là một nhà lãnh đạo bẩm sinh, vậy nên tôi biết cách điều hành một cuộc họp sao cho tốt đẹp”.

Phản ứng như vậy không hề khôn ngoan. Bởi vì điểm mạnh và điểm yếu không phải là bất biến, có thể thay đổi theo thời gian. Mục sư phải trau dồi điểm mạnh và điểm yếu của họ luôn luôn. Ví dụ, nếu bạn chỉ là một nhà thuyết giáo “thường thường”, bạn có thể phát triển hơn nhờ cầu nguyện, lắng nghe lời khuyên và thực hành. Trong khi đó, một người dù có các kỹ năng tự nhiên tốt đến thế nào cũng có thể tuột dốc nếu không biết trau dồi.

Bạn chỉ có thể trưởng thành nếu biết mình cần phát triển ở đâu. Đây không phải chuyện dễ. Để tăng trưởng, bạn phải trả giá. Mỗi mục sư đều phải chiến đấu để phát triển, và bạn sẽ không biết mình phải đấu tranh từ đâu trừ khi bạn tự nhận thức được bản thân.

3. Nguyên tắc Lu-ca 6:40

Chúa Jêsus nói với các môn đồ: “Môn đồ không hơn thầy; nhưng hễ môn đồ được trọn vẹn thì sẽ bằng thầy mình” (Lu-ca 6:40). Mục sư là thầy, là người làm nhiệm vụ môn đồ hóa. Mục sư không chỉ truyền đạt kiến thức, họ còn mô hình hóa một lối sống mà môn đồ của họ sẽ phản ánh trong suốt cuộc đời.

Nếu bạn là mục sư, Hội thánh của bạn sẽ trở nên giống như bạn.

Dù điểm mạnh và điểm yếu của bạn là gì, chắc chắn chúng sẽ ảnh hưởng lớn trong Hội thánh bạn đang phục vụ.

Hội thánh của bạn giỏi về Kinh thánh nhưng lại kém về truyền giáo? Có thể việc này rất khó nghe, nhưng hãy nhìn vào sự thật. Nguyên tắc Lu-ca 6:40 luôn. “Môn đồ không hơn thầy; nhưng hễ môn đồ được trọn vẹn thì sẽ bằng thầy mình”.

Biết điểm mạnh và điểm yếu của chính mình là một cách để yêu mến Hội thánh bạn. Một Hội thánh với điểm mạnh và điểm yếu quá chênh lệch nhau cũng sẽ rất khó coi. Một lần nữa, mục sư không thể giải quyết sự mất cân bằng về điểm mạnh - điểm yếu cho đến khi anh ta biết nó tồn tại.

4. Mệnh lệnh 1 Ti-mô-thê 4:16

Mục sư, bạn hãy giữ chính mình. Đức Chúa Trời không quan tâm đến lý thuyết: Ngài ra lệnh cho chúng ta sống thực hành: “Hãy giữ chính mình con và sự dạy dỗ của con; phải bền đỗ trong mọi sự đó, vì làm như vậy thì con và kẻ nghe con sẽ được cứu”(1 Ti-mô-thê 4:16).

Có một mối liên hệ giữa 1 Ti-mô-thê 4:16 và Lu-ca 6:40. Biết chính mình sẽ không mang lại sự cứu rỗi. Chỉ có công tác chuộc tội của Đấng Christ mới làm được điều đó. Tuy nhiên, Đức Chúa Trời sử dụng cả sự dạy dỗ và đời sống của mục sư để khuyến khích bầy chiên kiên trì cho đến cùng.

Trong khi là môn đồ của Lời Chúa, một mục sư trung thành phải môn đồ của chính mình.

Hãy giữ mình

Mục sư Abraham Booth ở London thế kỷ 17 biết rõ điều này. Trong thời gian chức vụ, ông đã trở thành mục sư của nhiều mục sư. Trong một bài giảng, ông khuyên một nhà truyền giáo trẻ bằng 1 Ti-mô-thê 4:16: "Hãy giữ chính mình."

Booth cảnh báo nhà truyền giáo trẻ không nên bỏ bê gia đình, Hội thánh và tấm lòng mình. Nếu Sa-tan có thể làm cho chúng ta mù quáng không thấy những điểm yếu của mình, thì hắn đang trên đường dẫn chúng ta đến chỗ từ bỏ chức vụ thiêng liêng. Lời nói của Booth thật ấm áp và sắc bén:

Hãy giữ chính mình, nhận biết động cơ thật sự của bạn trong tất cả những nỗ lực này. Vì nếu bạn đọc và nghiên cứu chỉ để tạo ra một mục sư đáng kính trên bục giảng; hoặc để có được tiếng vỗ tay tán dương; nếu động cơ là xác thịt, thì bạn không xứng đáng là người của Đức Chúa Trời.

Cho đến khi Chúa trở lại, động cơ của chúng ta sẽ không bao giờ thuần khiết như đáng phải có. Nhưng làm sao chúng ta có thể biết liệu động cơ ấy có xác thịt hay không, trừ khi chúng ta biết chính mình trước.

 

Bài: Aaron Menukoff; dịch: Jennie
(Nguồn: thegospelcoalition.org)


Nguồn: Chuyển ngữ Tiếng Việt: Oneway.vn

Các tin khác